Hô... Một cơn gió đêm thổi qua.
Đám đông có mặt nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Chu Mãng mà lạnh toát sống lưng, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân dâng lên, nhanh chóng lan ra khắp toàn thân.
Xong đời rồi! Ma đầu muốn đại khai sát giới! Đêm đen gió lớn, đúng là thời cơ tốt nhất để giết người.
Hơn nữa Chu Mãng còn bảo, các ngươi không ở lại hoàng thành thì còn muốn đi đâu? Ẩn ý trong lời này chẳng phải là muốn bọn họ ở lại hoàng thành, ngoan ngoãn chờ chết hay sao? Hắn còn bảo trời tối rồi, đi đường đêm không an toàn, đây chẳng phải đang ám chỉ bọn họ sẽ gặp nguy hiểm ư?




